仙城寒食歌四章 其二 刘主冢

清代 成鹫
亭山山下守陵户,日久都忘陵下住。新蒲细柳掩松楸,绿墅青苗改封树。 春犁耕破垄头云,梓宫弃掷由童竖。玉鱼金盌出人间,白璧明珠委行路。 自从众宝尽输官,剩有阴房穴狐兔。山前啼鸟不知名,相呼相唤归何处。 流花桥下水声哀,素馨冢畔春光妒。衮衣玉食能几时,白草黄壤等閒度。 令人长忆古轩辕,鼎湖龙去无朝暮。
tíng shān shān xià shǒu líng   jiǔ dōu wàng líng xià zhù xīn liǔ yǎn sōng qiū   shù 绿 qīng miáo gǎi fēng shù    
chūn gēng lǒng tóu yún   gōng zhì yóu tóng shù jīn wǎn chū rén jiān bái   míng zhū wěi xíng    
cóng zhòng bǎo jǐn shū guān   shèng yǒu yīn fáng xué shān qián niǎo zhī míng xiāng   xiāng huàn guī chǔ    
liú huā qiáo xià shuǐ shēng āi   xīn zhǒng pàn chūn guāng gǔn shí néng shí bái   cǎo huáng rǎng děng xián    
lìng rén cháng xuān yuán   dǐng lóng zhāo