仙草

宋代 欧阳修
世说有仙草,得之能隐身。仙书已怪妄,此事况无文。 嗟尔得从谁,不辨伪与真。持行入都市,自谓术通神。 白日攫黄金,磊落拣奇珍。旁人掩口笑,纵汝暂懽忻。 汝方矜所得,谓世尽盲昏。非人不见汝,乃汝不见人。
shì shuō yǒu xiān cǎo   zhī néng yǐn shēn xiān shū guài wàng   shì kuàng wén
jiē ěr cóng shuí   biàn wěi zhēn chí xíng shì   wèi shù tōng shén
bái jué huáng jīn   lěi luò jiǎn zhēn páng rén yǎn kǒu xiào   zòng zàn huān xīn
fāng jīn suǒ de   wèi shì jǐn máng hūn fēi rén jiàn   nǎi jiàn rén