献八舅东归

唐代 储光羲
高位莫能舍,舍之世所贤。云车游日华,岂比龙楼前。 寝疾乃就枕,情感唯灵仙。帝鸿思道宗,臣彭亦长年。 天书加羽服,又许归东川。镜水涵太清,禹山朝上玄。 诚亡真混沌,玉立方婵娟。素业作仙居,子孙当自传。 门多松柏树,箧有逍遥篇。独往不可群,沧海成桑田。
gāo wèi néng shě   shě zhī shì suǒ xián yún chē yóu huá   lóng lóu qián
qǐn nǎi jiù zhěn   qíng gǎn wéi líng xiān hóng 鸿 dào zōng   chén péng cháng nián
tiān shū jiā   yòu guī dōng chuān jìng shuǐ hán tài qīng   shān cháo shàng xuán
chéng wáng zhēn hùn dùn   fāng chán juān zuò xiān   sūn dāng zhuàn
mén duō sōng bǎi shù   qiè yǒu xiāo yáo piān wǎng qún   cāng hǎi chéng sāng tián