峡路十韵

宋代 唐庚
上马复下马,羸躯不暂停。铃声今古道,柳色短长亭。 乱石波翻雪,洪崖岫破青。羊归沿绝壁,鹿饮入寒汀。 两岸浑遮月,中天略见星。云来通玉垒,江去背沧溟。 春少花难折,霜多叶易零。爱山犹著物,畏栈未忘形。 事业知安在,艰危已备经。宦游方此始,何日遂鸿冥。
shàng xià   léi zàn tíng líng shēng jīn dào liǔ   duǎn cháng tíng    
luàn shí fān xuě   hóng xiù qīng yáng guī yán jué 沿   yǐn 鹿 hán tīng    
liǎng àn hún zhē yuè   zhōng tiān lüè jiàn xīng yún lái tōng lěi jiāng   bèi cāng míng    
chūn shǎo huā nán shé   shuāng duō líng ài shān yóu zhù wèi   zhàn wèi wàng xíng    
shì zhī ān zài   jiān wēi bèi jīng huàn yóu fāng shǐ   suì hóng míng 鸿