峡口二首

唐代 杜甫
峡口大江间,西南控百蛮。城欹连粉堞,岸断更青山。 开辟多天险,防隅一水关。乱离闻鼓角,秋气动衰颜。 时清关失险,世乱戟如林。去矣英雄事,荒哉割据心。 芦花留客晚,枫树坐猿深。疲苶烦亲故,诸侯数赐金。
xiá kǒu jiāng jiān   西 nán kòng bǎi mán chéng lián fěn dié   àn duàn gèng qīng shān
kāi duō tiān xiǎn   fáng shuǐ guān luàn wén jiǎo   qiū dòng shuāi yán
shí qīng guān shī xiǎn   shì luàn lín yīng xióng shì   huāng zāi xīn
huā liú wǎn   fēng shù zuò yuán shēn nié fán qīn   zhū hóu shù jīn