侠客篇

明代 王世贞
七国养士何纷纷,谁其雄者信陵君。击柝雍容据上座,鼓刀慷慨却秦军。 其外碌碌诸公子,借日回春互争绮。列鼎常食三千人,俱簪珊瑚蹑珠履。 就中脱颖君不见,一片雄心为谁死。燕丹恨秦贯白日,易水东流羽声疾。 倚柱倨骂大事去,惜哉不讲刺剑术。金丸马肝亦何益,田光先生太仓卒。 咸阳击筑变清调,碧血殷霜染秋草。明月还辉博浪沙,沧波岂没齐王岛。 五陵射猎倚醉归,眶眦杀人无是非。髡奴赫奕拜卿相,天子威权下布衣。 黄金坞,当中路,走马过之不肯顾。五花骝,狐白裘,轻薄少年非我俦。 四座酒莫倾,请听侠客行。海内万事何言平,袖中吴钩霜雪明。 出门一笑失所向,十日大索长安城。
guó yǎng shì fēn fēn   shuí xióng zhě xìn líng jūn tuò yōng róng shàng zuò   dāo kāng kǎi què qín jūn    
wài zhū gōng   jiè huí chūn zhēng liè dǐng cháng shí sān qiān rén   zān shān niè zhū    
jiù zhōng tuō yǐng jūn jiàn   piàn xióng xīn wèi shuí yàn dān hèn qín guàn bái   shuǐ dōng liú shēng    
zhù shì   zāi jiǎng jiàn shù jīn wán gān tián   guāng xiān sheng tài cāng    
xián yáng zhù biàn qīng diào   xuè yīn shuāng rǎn qiū cǎo míng yuè hái huī làng shā cāng   méi wáng dǎo    
líng shè liè zuì guī   kuàng shā rén shì fēi kūn bài qīng xiàng tiān   wēi quán xià    
huáng jīn   dāng zhōng   zǒu guò zhī kěn huā liú   bái qiú qīng   shào nián fēi chóu    
zuò jiǔ qīng   qǐng tīng xiá xíng hǎi nèi wàn shì yán píng xiù   zhōng gōu shuāng xuě míng    
chū mén xiào shī suǒ xiàng   shí suǒ cháng ān chéng