夏景 扇枕
千古一黄香,庭萱昼日长。枕闲非受热,扇举欲先凉。
畏暑侵支发,摇风愿满堂。恨无寒水玉,琢在碧纱床。
泉涧心如棘,瑶池鬓已霜。如何荀奉倩,只在玉人傍。
qiān
千
gǔ
古
yī
一
huáng
黄
xiāng
香
,
tíng
庭
xuān
萱
zhòu
昼
rì
日
zhǎng
长
zhěn
。
xián
枕
fēi
闲
shòu
非
rè
受
shàn
热
,
jǔ
扇
yù
举
xiān
欲
liáng
先
凉
。
wèi
畏
shǔ
暑
qīn
侵
zhī
支
fā
发
,
yáo
摇
fēng
风
yuàn
愿
mǎn
满
táng
堂
hèn
。
wú
恨
hán
无
shuǐ
寒
yù
水
zhuó
玉
,
zài
琢
bì
在
shā
碧
chuáng
纱
床
。
quán
泉
jiàn
涧
xīn
心
rú
如
jí
棘
,
yáo
瑶
chí
池
bìn
鬓
yǐ
已
shuāng
霜
rú
。
hé
如
xún
何
fèng
荀
qiàn
奉
zhī
倩
,
zài
只
yù
在
rén
玉
bàng
人
傍
。