夏景 莲房坠粉红

宋代 刘辰翁
莲欲成房去,三三两两空。摘来中有子,坠处粉尤红。 已镂冰为藕,谁将翠作蓬。半妆摇越棹,一水腻秦宫。 濯濯含秋露,亭亭立晓风。么荷因见忆,憔悴感青铜。
lián chéng fáng   sān sān liǎng liǎng kōng zhāi lái zhōng yǒu zi zhuì   chù fěn yóu hóng    
lòu bīng wèi ǒu   shuí jiāng cuì zuò péng bàn zhuāng yáo yuè zhào   shuǐ qín gōng    
zhuó zhuó hán qiū   tíng tíng xiǎo fēng me yīn jiàn qiáo   cuì gǎn qīng tóng