夏霁即景

宋代 王松
黄梅雨过放晴天,长夏幽居地自偏。碧到衣襟蕉映绿,光摇帘幕水生妍。 湿云夺得千山色,残照微烘别浦烟。时觉栏东炎暑退,风杨骄噪抱枝蝉。
huáng méi guò fàng qíng tiān   cháng xià yōu piān dào jīn jiāo yìng guāng 绿   yáo lián shuǐ shēng yán    
shī 湿 yún duó de qiān shān   cán zhào wēi hōng bié yān shí jué lán dōng yán shǔ tuì fēng 退   yáng jiāo zào bào zhī chán