夏节士

元代 王冕
夏侯先生天下士,风流倜傥忠义俱。 平生勋业能自知,腹内更有非常书。 浪游不废灯火读,骑马儿郎空碌碌。 王门讲道三十年,坐使穷荒移国俗。 浮云蔽日客梦单,勇锐欲食奸臣肝。 径持白事上天子,不顾宰相与乃官。 沈冤昭雪清四海,旧时枝叶生光彩。 至今长安诸小儿,拍手为之歌慷慨。 归来弗受大官名,五湖一叶扁舟轻。 丹青徒写苏子卿,黄花自友陶渊明。 老我论交苦不早,意气相期且倾倒。 读公佳传诵公诗,江南节士如公少。
xià hóu xiān sheng tiān xià shì   fēng liú tǎng zhōng
píng shēng xūn néng zhī   nèi gèng yǒu fēi cháng shū
làng yóu fèi dēng huǒ   ér láng kōng
wáng mén jiǎng dào sān shí nián   zuò shǐ 使 qióng huāng guó
yún mèng dān   yǒng ruì shí jiān chén gān
jìng chí bái shì shàng tiān   zǎi xiàng nǎi guān
shěn yuān zhāo xuě qīng hǎi   jiù shí zhī shēng guāng cǎi
zhì jīn cháng ān zhū xiǎo ér   pāi shǒu wèi zhī kāng kǎi
guī lái shòu guān míng   piān zhōu qīng
dān qīng xiě qīng   huáng huā yǒu táo yuān míng
lǎo lùn jiāo zǎo   xiāng qiě qīng dǎo
gōng jiā chuán sòng gōng shī   jiāng nán jié shì gōng shǎo