峡江望匡山

明代 释函是
停棹望匡岳,几非人世间。两月江中水,十年湖上山。 风波行欲尽,岩壑终当还。沙鸥与松鹤,见我何时閒。
tíng zhào wàng kuāng yuè   fēi rén shì jiān liǎng yuè jiāng zhōng shuǐ   shí nián shàng shān
fēng xíng jǐn   yán zhōng dāng hái shā ōu sōng   jiàn shí xián