夏驾湖晚步怀古
岂独吴王事可怜,人生回首总凄然。空嗟落日犹如梦,不记东风几换年。
宝驾迹消前古地,菱歌声断晚凉船。如今城郭都迁变,茅屋荒颓草积烟。
qǐ
岂
dú
独
wú
吴
wáng
王
shì
事
kě
可
lián
怜
,
rén
人
shēng
生
huí
回
shǒu
首
zǒng
总
qī
凄
rán
然
。
。
kōng
空
jiē
嗟
luò
落
rì
日
yóu
犹
rú
如
mèng
梦
,
bù
不
jì
记
dōng
东
fēng
风
jǐ
几
huàn
换
nián
年
。
。
bǎo
宝
jià
驾
jì
迹
xiāo
消
qián
前
gǔ
古
dì
地
,
líng
菱
gē
歌
shēng
声
duàn
断
wǎn
晚
liáng
凉
chuán
船
。
。
rú
如
jīn
今
chéng
城
guō
郭
dōu
都
qiān
迁
biàn
变
,
máo
茅
wū
屋
huāng
荒
tuí
颓
cǎo
草
jī
积
yān
烟
。
。