下华首台留别旋庵海发上人

清代 陈恭尹
木绵花发似春风,不信登临是岁终。百粤晴江山色外,六时行径水声中。 自来下土为游子,肯料东林别远公。他夜相思何处望,白云天上佛灯红。
mián huā shì chūn fēng   xìn dēng lín shì suì zhōng bǎi yuè qíng jiāng shān wài   liù shí háng jìng shuǐ shēng zhōng
lái xià wèi yóu   kěn liào dōng lín bié yuǎn gōng xiāng chǔ wàng   bái yún tiān shàng dēng hóng