遐观栖辞

宋代 晁补之
窘墙堵之伏潜兮,登斯栖以遐观。 匪吾居之为隘兮,乾坤曶其盂盘。 仰攀甍而拊楯兮,宇旷旷而益宽。 彼何大而能舒兮,吾何眇而莫闲。 霜肃垄而木枯兮,潦收窦而泽干。 蓬鸣野而相追兮,呑海水而天寒。 左睇兮城闉,右盼兮林坰。 商贾纷其书合兮,陶冶蓊其烟兴。 之罘杳以在东,双柏近而青青。 物暇遽之不同兮,余亦不知其何情。 聊浮游以相羊兮,初怫郁而中清。 彼坱圠之无垠兮,人驹隙之暂更。 道本夷而世险兮,夸夺餍而卒平。 周垣兀其跨衍兮,逝千古于樵耕。 春与秋之不淹兮,岁忽忽其峥嵘。 招摇指于北陆兮,澹黄宫之阳生。 固天道之反覆兮,气默会而孤萌。 朝卷箔而极望兮,稍雾廊而日晶。 及旸景之方中兮,晞余发乎南荣。 浮云起而景翳兮,四暝合而覩星。 风摵摵而感轩兮,雀啾啾而赴楹。 收百为以清虑,施余裯而榻横。 漠汹汹而非声兮,邈冉冉而非征。 形欺魄而若存兮,神无亏而靡成。 目瞳垅而罔觌兮,坐待日之方升。 夜寥寥而未央兮,羌不寐而无营。
jiǒng qiáng zhī qián   dēng xiá guān
fěi zhī wèi ài   qián kūn pán
yǎng pān méng ér dùn   kuàng kuàng ér kuān
ér néng shū   miǎo ér xián
shuāng lǒng ér   lǎo shōu dòu ér gàn
péng míng ér xiāng zhuī   tūn hǎi shuǐ ér tiān hán
zuǒ chéng yīn   yòu pàn lín jiōng
shāng fēn shū   táo wěng yān xīng
zhī yǎo zài dōng   shuāng bǎi jìn ér qīng qīng
xiá zhī tóng   zhī qíng
liáo yóu xiāng yáng   chū ér zhōng qīng
yǎng zhī yín   rén zhī zàn gèng
dào běn ér shì xiǎn   kuā duó yàn ér píng
zhōu yuán kuà yǎn   shì qiān qiáo gēng
chūn qiū zhī yān   suì zhēng róng
zhāo yáo zhǐ běi   dàn huáng gōng zhī yáng shēng
tiān dào zhī fǎn   huì ér méng
cháo juǎn ér wàng   shāo láng ér jīng
yáng jǐng zhī fāng zhōng   nán róng
yún ér jǐng   míng ér xīng
fēng shè shè ér gǎn xuān   què jiū jiū ér yíng
shōu bǎi wéi qīng   shī chóu ér héng
xiōng xiōng ér fēi shēng   miǎo rǎn rǎn ér fēi zhēng
xíng ér ruò cún   shén kuī ér chéng
tóng lǒng ér wǎng   zuò dài zhī fāng shēng
liáo liáo ér wèi yāng   qiāng mèi ér yíng