下赣石

唐代 孟浩然
赣石三百里,沿洄千嶂间。沸声常活活,洊势亦潺潺。 跳沫鱼龙沸,垂藤猿狖攀。榜人苦奔峭,而我忘险艰。 放溜情弥惬,登舻目自闲。暝帆何处宿,遥指落星湾。
gàn shí sān bǎi   yán 沿 huí qiān zhàng jiān fèi shēng cháng huó huó   jiàn shì chán chán
tiào lóng fèi   chuí téng yuán yòu pān bǎng rén bēn qiào   ér wàng xiǎn jiān
fàng liū qíng qiè   dēng xián míng fān chǔ 宿   yáo zhǐ luò xīng wān