下第有怀

唐代 章碣
故乡朝夕有人还,欲作家书下笔难。灭烛何曾妨夜坐, 倾壶不独为春寒。迁来莺语虽堪听,落了杨花也怕看。 但使他年遇公道,月轮长在桂珊珊。
xiāng zhāo yǒu rén hái   zuò jiā shū xià nán miè zhú zēng fáng zuò  
qīng wèi chūn hán qiān lái yīng suī kān tīng   le yáng huā kàn
dàn shǐ 使 nián gōng dào   yuè lún zhǎng zài guì shān shān