下第献所知三首

唐代 李山甫
偶向江头别钓矶,等闲经岁与心违。虚教六尺受辛苦, 枉把一身忧是非。青桂本来无欠负,碧霄何处有因依。 春风不用相催促,回避花时也解归。 不识人间巧路岐,只将端拙泥神祇.与他名利本无分, 却共水云曾有期。大抵物情应莫料,近来天意也须疑。 自怜心计今如此,凭仗春醪为解颐。 十年磨镞事锋铓,始逐朱旗入战场。四海风云难际会, 一生肝胆易开张。退飞莺谷春零落,倒卓龙门路渺茫。 今日惭知也惭命,笑馀歌罢忽凄凉。
ǒu xiàng jiāng tóu bié diào   děng xián jīng suì xīn wéi jiào liù chǐ shòu xīn  
wǎng shēn yōu shì fēi qīng guì běn lái qiàn   xiāo chǔ yǒu yīn
chūn fēng yòng xiāng cuī   huí huā shí jiě guī
shí rén jiān qiǎo   zhǐ jiāng duān zhuō shén   . míng běn fēn  
què gòng shuǐ yún céng yǒu qíng yīng liào   jìn lái tiān
lián xīn jīn   píng zhàng chūn láo wèi jiě
shí nián shì fēng máng   shǐ zhú zhū zhàn chǎng hǎi fēng yún nán huì  
shēng gān dǎn kāi zhāng tuì 退 fēi yīng chūn líng luò   dǎo zhuó lóng mén miǎo máng
jīn cán zhī cán mìng   xiào liáng