下第后春日长安寓居三首

唐代 薛能
一榜尽精选,此身犹陆沉。自无功谠分,敢抱怨尤心。 暖陌开花气,春居闭日阴。相知岂不有,知浅未知深。 暂屈固何恨,所忧无此时。隔年空仰望,临日又参差。 劳力且成病,壮心能不衰。犹将琢磨意,更欲候宗师。 关东归不得,岂是爱他乡。草碧馀花落,春闲白日长。 全家期圣泽,半路敢农桑。独立应无侣,浮生欲自伤。
bǎng jǐn jīng xuǎn   shēn yóu chén gōng dǎng fēn   gǎn bào yuàn yóu xīn
nuǎn kāi huā   chūn yīn xiāng zhī yǒu   zhī qiǎn wèi zhī shēn
zàn hèn   suǒ yōu shí nián kōng yǎng wàng   lín yòu cēn
láo qiě chéng bìng   zhuàng xīn néng shuāi yóu jiāng zhuó   gèng hòu zōng shī
guān dōng guī   shì ài xiāng cǎo huā luò   chūn xián bái zhǎng
quán jiā shèng   bàn gǎn nóng sāng yīng   shēng shāng