下第

唐代 姚合
枉为乡里举,射鹄艺浑疏。归路羞人问,春城赁舍居。 闭门辞杂客,开箧读生书。以此投知己,还因胜自馀。
wǎng wèi xiāng   shè hún shū guī xiū rén wèn   chūn chéng lìn shě
mén   kāi qiè shēng shū tóu zhī   hái yīn shèng