唐代 韩琮
应是行云未拟归,变成春态媚晴晖。深如绮色斜分阁, 碎似花光散满衣。天际欲销重惨淡,镜中闲照正依稀。 晓来何处低临水,无限鸳鸯妒不飞。
yìng shì xíng yún wèi guī   biàn chéng chūn tài mèi qíng huī shēn xié fēn  
suì shì huā guāng sàn mǎn tiān xiāo zhòng cǎn dàn   jìng zhōng xián zhào zhèng
xiǎo lái chǔ lín shuǐ   xiàn yuān yāng fēi