午坐后亭

宋代 邓剡
隔帘迟日午风微,社燕惊寒未肯归。 读了丹经成默坐,时时一片杏花飞。
lián chí fēng wēi   shè yàn jīng hán wèi kěn guī
le dān jīng chéng zuò   shí shí piàn xìng huā fēi