兀坐

明代 释宗泐
清晓澹无为,空斋兀坐时。百年惟有懒,万事不求知。 松雨晴还滴,茶烟起更垂。何人共怡悦,随意独支颐。
qīng xiǎo dàn wéi   kōng zhāi zuò shí bǎi nián wéi yǒu lǎn wàn   shì qiú zhī    
sōng qíng hái   chá yān gēng chuí rén gòng yuè suí   zhī