午坐

宋代 范成大
晴霄垂北窗,卧我翠幄中。 不知几斧凿,成此太虚空。 前云稍过尽,后云来无穷。 鸟雀有底忙,激弹过墙东。 不如双飞蝶,款款弄微风。 我亦困思生,抛书眼蒙茸。
qíng xiāo chuí běi chuāng   cuì zhōng  
zhī záo   chéng tài kōng  
qián yún shāo guò jǐn   hòu yún lái qióng  
niǎo què yǒu máng   dàn guò qiáng dōng  
shuāng fēi dié   kuǎn kuǎn nòng wēi fēng  
kùn shēng   pāo shū yǎn méng róng