五子诗 其五 梁公实

明代 李攀龙
梁生起南海,负气何倜傥。北交中原士,徘徊得吾党。 高名岂宿著,一朝奋鸿响。时俗既淆浊,振衣念独往。 礼法难为工,局促向天壤。王乔可等期,服食理非枉。 引领还罗浮,愿言税尘鞅。俯视大河流,逶迤浮云上。 盛衰随物化,世情自卤莽。吾意当告谁,黄金妒偃仰。
liáng shēng nán hǎi   tǎng běi jiāo zhōng yuán shì pái   huái dǎng    
gāo míng 宿 zhù   zhāo fèn hóng 鸿 xiǎng shí xiáo zhuó zhèn   niàn wǎng    
nán wéi gōng   xiàng tiān rǎng wáng qiáo děng   shí fēi wǎng    
yǐn lǐng hái luó   yuàn yán shuì chén yāng shì liú wēi   yún shàng    
shèng shuāi suí huà   shì qíng mǎng dāng gào shuí huáng   jīn yǎn yǎng