吴子似

宋代 戴复古
载酒樱桃熟,隈亭柳树阴。 青山去人远,黄鸟话春深。 薄俗非吾道,虚名愧此心。 休言今不古,又恐不如今。
zài jiǔ yīng táo shú   wēi tíng liǔ shù yīn
qīng shān rén yuǎn   huáng niǎo huà chūn shēn
báo fēi dào   míng kuì xīn
xiū yán jīn   yòu kǒng jīn