五子篇 其一 济南李攀龙

明代 王世贞
纤阿出溟渤,皓魄中天发。列宿岂不显,杳然精灵摄。 先秦收正始,六代时汩没。夫子扬嘉馨,千载驭飙軏。 思排入渊旷,象成自昭晰。至理中所赏,胡然见时悦。 夫子乃沉沦,纷纷亦奄忽。六合惨淡间,微生借嘘拂。 并啸倚崆峒,苍苍极秋色。上有三危露,芝菌芬樛结。 攀英啜其滋,虹霞动灵宅。却笑羡门者,长生等澌沫。
xiān ā chū míng   hào zhōng tiān liè 宿 xiǎn yǎo   rán jīng líng shè    
xiān qín shōu zhèng shǐ   liù dài shí yáng jiā xīn qiān   zǎi biāo yuè    
pái yuān kuàng   xiàng chéng zhāo zhì zhōng suǒ shǎng   rán jiàn shí yuè    
nǎi chén lún   fēn fēn yǎn liù cǎn dàn jiān wēi   shēng jiè    
bìng xiào kōng tóng   cāng cāng qiū shàng yǒu sān wēi zhī   jūn fēn jiū jié    
pān yīng chuài   hóng xiá dòng líng zhái què xiào xiàn mén zhě cháng   shēng děng