五子篇 其二 吴兴徐中行

明代 王世贞
蔼蔼洵吉士,产秀自天目。冷冷穆风披,青阳振膏馥。 调气玩时人,幽怀被商曲。客从东方来,贻君以迷谷。 含吐兹未酬,宛然中心笃。柔条沃嘉霖,虽罢中所欲。 良璞困铝错,连城谢其琢。逝将因君御,并起双鸿鹄。
ǎi ǎi xún shì   chǎn xiù tiān lěng lěng fēng qīng   yáng zhèn gāo    
tiáo wán shí rén   yōu huái 怀 bèi shāng cóng dōng fāng lái   jūn    
hán wèi chóu   wǎn rán zhōng xīn róu tiáo jiā lín suī   zhōng suǒ    
liáng kùn cuò   lián chéng xiè zhuó shì jiāng yīn jūn bìng   shuāng hóng 鸿