戊子继武川刘抟霄韵

元代 耶律楚材
不得吾山卧翠霞,西行行遍海之涯。火风地水虽非我,南北东西总是家。 驿骑亲驰涉弱水,星轺躬驾过流沙。惟期圣德渐遐迩,不惮龙庭万里赊。
shān cuì xiá   西 xíng xíng biàn hǎi zhī huǒ fēng shuǐ suī fēi nán   běi dōng zǒng 西 shì jiā    
驿 qīn chí shè ruò shuǐ   xīng yáo gōng jià guò liú shā wéi shèng jiàn xiá ěr   dàn lóng tíng wàn shē