吴子高悼亡归岳阳

元代 揭傒斯
都门落叶满,游子去京畿。忍听《离鸾操》,遥逐秋鸿飞。 愁霜晓入镜,泪雨夕沾衣。烟树黄河岸,风帆采石矶。 平沙回渺漫,寒雨暧熹微。客心閒转切,乡书近却稀。 梦闻儿女泣,行将僮仆依。窃慕漆园放,谁云潘岳非? 乘涛惯不险,回江望若围。武昌未易到,更向岳阳归。
dōu mén luò mǎn   yóu jīng rěn tīng luán cāo 》,   yáo zhú qiū hóng 鸿 fēi
chóu shuāng xiǎo jìng   lèi zhān yān shù huáng àn   fēng fān cǎi shí
píng shā huí miǎo màn   hán ài wēi xīn xián zhuǎn qiè   xiāng shū jìn què
mèng wén ér   xíng jiāng tóng qiè yuán fàng   shuí yún pān yuè fēi  
chéng tāo guàn xiǎn   huí jiāng wàng ruò wéi chāng wèi dào   gèng xiàng yuè yáng guī