梧竹亭

宋代 汪莘
人家有园种花柳,君家有园种梧竹。 花柳只引蜂蝶来,梧竹能招鸾凤宿。 昨君饮我池上亭,亭边梧竹深冥冥。 锼风镂月已足玩,滴雪洒雪尤堪听。 君不见梧君昔在岐上,开花与凤作屏障。 又不见竹君昔在渭水阳。结实与凤弃糇粮。 岐山渭水地差远,颇觉老凤劳往返。 成周已去汉唐空,梧亦无根竹无本。 君家甲第连朱扉,碧梧翠竹相因依。 千年老凤叹何在,一旦下集增光辉。 梧君竹君喜相遇,凤兮凤兮君且住。 老凤回头谢二君,吾方高举青天去。
rén jiā yǒu yuán zhòng huā liǔ   jūn jiā yǒu yuán zhǒng zhú  
huā liǔ zhǐ yǐn fēng dié lái   zhú néng zhāo luán fèng 宿  
zuó jūn yǐn chí shàng tíng   tíng biān zhú shēn míng míng  
sōu fēng lòu yuè wán   xuě xuě yóu kān tīng  
jūn jiàn jūn zài shàng   kāi huā fèng zuò píng zhàng  
yòu jiàn zhú jūn zài wèi shuǐ yáng jiē shí fèng hóu liáng    
shān wèi shuǐ chà yuǎn   jué lǎo fèng láo wǎng fǎn  
chéng zhōu hàn táng kōng   gēn zhú běn  
jūn jiā jiǎ lián zhū fēi   cuì zhú xiāng yīn  
qiān nián lǎo fèng tàn zài   dàn xià zēng guāng huī  
jūn zhú jūn xiāng   fèng fèng jūn qiě zhù  
lǎo fèng huí tóu xiè èr jūn   fāng gāo qīng tiān