五月五日至京口

宋代 周文璞
回回望秦淮,出语重烦喋。 凯风初酸辛,灵雨更凄切。 畴昔之所经,望见心已折。 粤从世态换,转见凡事别。 缗钱换仍艰,旅饭杂砂屑。 坊市半颓毁,物货仅罗列。 鸣凤斯不闻,遗沴犹惨烈。 凌晨转时序,涂路已入浙。 京清虽快人,忍作昌歜节。 身本无瑕疵,反被谗口谍。 低翔就师友,庶几免磨灭。 青旷虽未能,玄畅差可悦。 如其守微言,予将俟来哲。
huí hui wàng qín huái   chū zhòng fán dié  
kǎi fēng chū suān xīn   líng gèng qiè  
chóu zhī suǒ jīng   wàng jiàn xīn zhé  
yuè cóng shì tài huàn   zhuǎn jiàn fán shì bié  
mín qián huàn réng jiān   fàn shā xiè  
fāng shì bàn tuí huǐ   huò jǐn luó liè  
míng fèng wén   yóu cǎn liè  
líng chén zhuǎn shí   zhè  
jīng qīng suī kuài rén   rěn zuò chāng chù jié  
shēn běn xiá   fǎn bèi chán kǒu dié  
xiáng jiù shī yǒu   shù miǎn miè  
qīng kuàng suī wèi néng   xuán chàng chā yuè  
shǒu wēi yán   jiāng lái zhé