五月十七夜大雨歌

宋代 文天祥
去年五月望,流水满一房。 今年后三夕,大雨复没床。 我辞江海来,中原路茫茫。 舟楫不复见,车马驰康庄。 矧居圜土中,得水犹得浆。 忽如巨石浸,仓卒殊徬徨。 明星尚未启,大风方发狂。 叫呼人不应,宛转水中央。 壁下有水穴,群鼠走踉蹡。 或如鱼泼刺,垫溺无所藏。 周身莫如物,患至不得防。 业为世间人,何处逃祸殃。 朝来辟沟道,宛如决陂塘。 尽室泥泞涂,化为糜烂场。 炎蒸迫其上,臭腐薰其傍。 恶气所侵薄,疫疠何可当。 楚囚欲何之,寝食此一方。 羁栖无复望,坐待仆且僵。 乾坤莽空阔,何为此凉凉。 达人识义命,此事关网常。 万物方焦枯,皇皇祷穹苍。 上帝实好生,夜半下龙章。 但愿天下人,家家足稻粱。 我命浑小事,我死庸何伤。
nián yuè wàng   liú shuǐ mǎn fáng  
jīn nián hòu sān   méi chuáng  
jiāng hǎi lái   zhōng yuán máng máng  
zhōu jiàn   chē chí kāng zhuāng  
shěn yuán zhōng   shuǐ yóu jiāng  
shí jìn   cāng shū páng huáng  
míng xīng shàng wèi   fēng fāng kuáng  
jiào rén yīng   wǎn zhuǎn shuǐ zhōng yāng  
xià yǒu shuǐ xué   qún shǔ zǒu liàng qiàng  
huò   diàn suǒ cáng  
zhōu shēn   huàn zhì fáng  
wèi shì jiān rén   chǔ táo huò yāng  
zhāo lái gōu dào   wǎn jué bēi táng  
jìn shì nìng   huà wèi làn chǎng  
yán zhēng shàng   chòu xūn bàng  
è suǒ qīn báo   dāng  
chǔ qiú zhī   qǐn shí fāng  
wàng   zuò dài qiě jiāng  
qián kūn mǎng kōng kuò   wéi liáng liáng  
rén shí mìng   shì guān wǎng cháng  
wàn fāng jiāo   huáng huáng dǎo qióng cāng  
shàng shí hǎo shēng   bàn xià lóng zhāng  
dàn yuàn tiān xià rén   jiā jiā dào liáng  
mìng hún xiǎo shì   yōng shāng