五月七日未明肖处醉起,忽忆宁乡所拾丑石,久欲作诗,因循未就,乃成是篇。酒人恍惚难明,聊记所感而已

近现代 卢青山
灵山胜水开盘古,日月推转羲娥苦。造物不惜神异功,为吾万岁召雷斧。 清溪远自群峰苍莽之中来,漱山之骨地脉开。精金美玉安足贵,淘洗冲砺出此孤奇材。 女娲久死神肠腐,补天可笑费炉灰。岂知元气驰荡化万化,遗此俊石悲九垓。 固闭幽凉掩后土,煤炭为群石油友。昔为恐龙磨利牙,后为猿人击封兽。 屠沽鸡狗不称心,怆怀怒欲诉苍冥。今来者谁云溪落拓坎壈子,势能拔尔韬光孤愤崔嵬灵。 沙光含日辉金鳞,细流曲曲绕矶鸣。清禽出树芽茁土,东君跃跃试春襟。 践水踏沙二三人,穷挑细濯沙水滨;不能为诉万古事,唯馀丑皱记酸辛。 人邪石邪迷难分,异躯共作摧颓魂;我亦流落无可语,感子清泪盈眸睛。 从今入我幽人室,淋泉滴水养朝夕。古怀深梦怅可忘,长歌短句欣相识。 百年我亦归丘山,子将辗转流人寰。我埋似子子何似,似我飘泊地天间。
líng shān shèng shuǐ kāi pán   yuè tuī zhuǎn é zào shén gōng   wèi wàn suì zhào léi
qīng yuǎn qún fēng cāng mǎng zhī zhōng lái   shù shān zhī mài kāi jīng jīn měi ān guì   táo chōng chū cái
jiǔ shén cháng   tiān xiào fèi huī zhī yuán chí dàng huà wàn huà   jùn shí bēi jiǔ gāi
yōu liáng yǎn hòu   méi tàn wèi qún shí yóu yǒu wèi kǒng lóng   hòu wèi yuán rén fēng shòu
gǒu chèn xīn   chuàng huái 怀 cāng míng jīn lái zhě shuí yún luò tuò kǎn lǎn zi   shì néng ěr tāo guāng fèn cuī wéi líng
shā guāng hán huī jīn lín   liú rào míng qīng qín chū shù zhuó   dōng jūn yuè yuè shì chūn jīn
jiàn shuǐ shā èr sān rén   qióng tiāo zhuó shā shuǐ bīn   néng wéi wàn shì   wéi chǒu zhòu suān xīn
rén xié shí xié nán fēn   gòng zuò cuī tuí hún   liú luò   gǎn zi qīng lèi yíng móu jīng
cóng jīn yōu rén shì   lín quán shuǐ yǎng zhāo huái 怀 shēn mèng chàng wàng   cháng duǎn xīn xiāng shí
bǎi nián guī qiū shān   jiāng zhǎn zhuǎn liú rén huán mái shì zi zi   shì piāo tiān jiān