吴越大旱

宋代 苏舜钦
吴越龙蛇年,大旱千里赤。寻常粳穄地,烂漫长荆棘。 蛟龙久遁藏,鱼鳖尽枯腊。炎暑发厉气,死者道路积。 城市接田野,恸哭去如织。是时西羌贼,凶燄日炽剧。 军须出东南,暴敛不暂息。复闻籍兵民,驱以教战力。 吴侬水为命,舟楫乃其职。金革戈盾矛,生眼未尝识。 鞭笞血涂地,惶惑宇宙窄。三丁二丁死,存者亦乏食。 冤对结不宣,冲迫气候逆。二年春及夏,不雨但赫日。 安得凉冷云,四散飞霹雳。滂沱消祲疠,甘涧起稻稷。 江波开旧涨,淮岭发新碧。使我扬孤帆,浩荡入秋色。 胡为泥滓中,视此久戚戚。长风卷云阴,倚柂泪横臆。
yuè lóng shé nián   hàn qiān chì xún cháng jīng   làn màn cháng jīng
jiāo lóng jiǔ dùn cáng   biē jǐn yán shǔ   zhě dào
chéng shì jiē tián   tòng zhī shì shí 西 qiāng zéi   xiōng yàn chì
jūn chū dōng nán   bào liǎn zàn wén bīng mín   jiào zhàn
nóng shuǐ wéi mìng   zhōu nǎi zhí jīn dùn máo   shēng yǎn wèi cháng shí
biān chī xuè   huáng huò zhòu zhǎi sān dīng èr dīng   cún zhě shí
yuān duì jié xuān   chōng hòu èr nián chūn xià   dàn
ān liáng lěng yún   sàn fēi pāng tuó xiāo jìn   gān jiàn dào
jiāng kāi jiù zhǎng   huái lǐng xīn shǐ 使 yáng fān   hào dàng qiū
wéi zhōng   shì jiǔ cháng fēng juǎn yún yīn   lèi héng