武源行赠丘卿岑

唐代 皎然
昔年群盗阻江东,吴山动摇楚泽空。齐人亦戴蜂虿毒, 美稷化为荆棘丛。汹汹四顾多窟穴,浮云白波名不同。 万人死地当虎口,一旦生涯悬彀中。昨日将军殉死节, 悉向生民陷成血。胸中豹略张阵云,握内蛇矛挥白雪。 长洲南去接孤城,居人散尽鼓噪惊。三春不见芳草色, 四面唯闻刁斗声。此时狂寇纷如市,君当要冲固深垒。 纵横计出皆获全,士卒身先每轻死。扫平氛祲望吴门, 人间岁美桑柘繁。比屋生全受君赐,连营罢战赖君恩。 如何弃置功不录,通籍无名滞江曲。灞亭不重李将军, 汉爵犹轻苏属国。荒营寂寂隐山椒,春意空惊故柳条。 野战攻城尽如此,即今谁是霍嫖姚。
nián qún dào jiāng dōng   shān dòng yáo chǔ kōng rén dài fēng chài  
měi huà wèi jīng cóng xiōng xiōng duō xué   yún bái míng tóng
wàn rén dāng kǒu   dàn shēng xuán gòu zhōng zuó jiāng jūn xùn jié  
xiàng shēng mín xiàn chéng xuè xiōng zhōng bào lüè zhāng zhèn yún   nèi shé máo huī bái xuě
cháng zhōu nán jiē chéng   rén sàn jìn zào jīng sān chūn jiàn fāng cǎo  
miàn wéi wén diāo dǒu shēng shí kuáng kòu fēn shì   jūn dāng yào chōng shēn lěi
zòng héng chū jiē huò quán   shì shēn xiān měi qīng sǎo píng fēn jìn wàng mén  
rén jiān suì měi sāng zhè fán shēng quán shòu jūn   lián yíng zhàn lài jūn ēn
zhì gōng   tōng míng zhì jiāng tíng zhòng jiāng jūn  
hàn jué yóu qīng shǔ guó huāng yíng yǐn shān jiāo   chūn kōng jīng liǔ tiáo
zhàn gōng chéng jǐn   jīn shuí shì huò piáo yáo