婺源胡氏屏山楼
楼外青山列翠屏,矮窗放入眼增明。丹青花草春描画,水墨林泉秋写成。
变化四时无俗韵,登临千古有馀清。高人对此不容语,独倚阑干看晚晴。
lóu
楼
wài
外
qīng
青
shān
山
liè
列
cuì
翠
píng
屏
,
ǎi
矮
chuāng
窗
fàng
放
rù
入
yǎn
眼
zēng
增
míng
明
dān
。
qīng
丹
huā
青
cǎo
花
chūn
草
miáo
春
huà
描
shuǐ
画
,
mò
水
lín
墨
quán
林
qiū
泉
xiě
秋
chéng
写
成
。
biàn
变
huà
化
sì
四
shí
时
wú
无
sú
俗
yùn
韵
,
dēng
登
lín
临
qiān
千
gǔ
古
yǒu
有
yú
馀
qīng
清
gāo
。
rén
高
duì
人
cǐ
对
bù
此
róng
不
yǔ
容
dú
语
,
yǐ
独
lán
倚
gān
阑
kàn
干
wǎn
看
qíng
晚
晴
。