物,有足悲者,遂赋二章

唐代 张九龄
场藿已成岁,园葵亦向阳。兰时独不偶,露节渐无芳。 旨异菁为蓄,甘非蔗有浆。人多利一饱,谁复惜馨香。 幸得不锄去,孤苗守旧根。无心羡旨蓄,岂欲近名园。 遇赏宁充佩,为生莫碍门。幽林芳意在,非是为人论。
chǎng huò chéng suì   yuán kuí xiàng yáng lán shí ǒu   jié jiàn fāng
zhǐ jīng wèi   gān fēi zhè yǒu jiāng rén duō bǎo   shuí xīn xiāng
xìng de chú   miáo shǒu jiù gēn xīn xiàn zhǐ   jìn míng yuán
shǎng níng chōng pèi   wéi shēng ài mén yōu lín fāng zài   fēi shì wéi rén lùn