吴又札七十七举子诗以贺之

清代 陈恭尹
周武九十三,诸子皆象勺。尚父八十馀,有女登椒阁。 家国属当兴,瑞气因回薄。老蚌毓明珠,枯丛秀花萼。 君德厚且长,琴书久无托。同人咸注望,熊梦果不错。 于兹近八旬,得震才一索。揆之昔圣贤,兴符自今作。 足为寿考徵,岂独生儿乐。不见群飞雏,出自千年鹤。
zhōu jiǔ shí sān   zhū jiē xiàng sháo shàng shí   yǒu dēng jiāo
jiā guó shǔ dāng xīng   ruì yīn huí báo lǎo bàng míng zhū   cóng xiù huā è
jūn hòu qiě zhǎng   qín shū jiǔ tuō tóng rén xián zhù wàng   xióng mèng guǒ cuò
jìn xún   zhèn cái suǒ kuí zhī shèng xián   xīng jīn zuò
wéi shòu 寿 kǎo zhēng   shēng ér jiàn qún fēi chú   chū qiān nián