物有可叹者因戏作数语以识之

宋代 陆游
鸡栖及我未掩扉,犬虽远出暮自归,司晨警夜职交举,簸糠弃粒报亦微。 查查双鹊更媿汝,庭树夜宿常相依,岂怜主人老寂寞,暖热蓬户不忍违。 养鸱甚恩健即去,养鹰虽久饱亦飞。 嗟哉物性厚薄异,使我隐几空歔欷!
wèi yǎn fēi   quǎn suī yuǎn chū guī   chén jǐng zhí jiāo   kāng bào wēi
zhā zhā shuāng què gèng kuì 媿   tíng shù 宿 cháng xiāng   lián zhǔ rén lǎo   nuǎn péng rěn wéi
yǎng chī shén ēn jiàn   yǎng yīng suī jiǔ bǎo fēi
jiē zāi xìng hòu báo   shǐ 使 yìn kōng