武夷有感十一首

宋代 白玉蟾
雨霁烟凝正夕阳,子规啼断几人肠。 东风不动些情思,无限落花春自香。
yān níng zhèng yáng   guī duàn rén cháng  
dōng fēng dòng xiē qíng   xiàn luò huā chūn xiāng