无衣一首招黄任道归

宋代 王令
岂曰无衣,不能素裳。 缝齐有锵,直韍以方。 岂曰无衣,不能素履。 絇以为戒,夙夜以无怠。 素裳戋戋,谁涉不褰。 素履几几,谁涉不止。 始也何所为,我推我宗。 恶余之无从,睢盱以为恭。 今也既宣我力,群心慝慝。 毁予以自德,曾莫肯己直。 尔我目矣,何为而眊。 聪亦云听,曾莫有告。 谋及於道,佛且乩以笑。 谓白盖黑,或者亦以赤。 行何必有足,巧言以成迹。 以我有常,从尔罔极。 翩翩者舟,在河之涘。 人待不至,亦以自济。 嗟尔君子,归欤予迟。
yuē   néng cháng  
fèng yǒu qiāng   zhí fāng  
yuē   néng  
wéi jiè   dài  
cháng jiān jiān   shuí shè qiān  
  shuí shè zhǐ  
shǐ suǒ wéi   tuī zōng  
è zhī cóng   huī wéi gōng  
jīn xuān   qún xīn  
huǐ   céng kěn zhí  
ěr   wéi ér mào  
cōng yún tīng   céng yǒu gào  
móu dào   qiě xiào  
wèi bái gài hēi   huò zhě chì  
xíng yǒu   qiǎo yán chéng  
yǒu cháng   cóng ěr wǎng  
piān piān zhě zhōu   zài zhī  
rén dài zhì    
jiē ěr jūn zi   guī chí