武夷行寄刘侍郎

宋代 郭祥正
平生爱仙山,最闻武夷好。千峰巑岏月倒挂,万木阴森春不老。 群仙浮舟出寥廓,未济明河半空泊。世人可见不可攀,静夜天风吹宝乐。 须信仙家日月长,尘埃下土空茫茫。贤愚得失竟何益,坐十绿发催秋霜。 人感感悟有谁早,丈人寻真归故乡。故乡宅在武夷址,山势回环碧城起。 仙棋一局一番春,几见桃花满流水。他年功成趋帝阙,醉唤常娥拥明月。 照开三十六洞天,玉树瑶花恣攀折。丈人之乐其无央,我今欲往亲在堂。 侧身南望未能到,耿耿寸心思梦长。
píng shēng ài xiān shān   zuì wén hǎo qiān fēng cuán wán yuè dào guà wàn   yīn sēn chūn lǎo    
qún xiān zhōu chū liáo kuò   wèi míng bàn kōng shì rén jiàn pān jìng   tiān fēng chuī bǎo    
xìn xiān jiā yuè zhǎng   chén āi xià kōng máng máng xián shī jìng zuò   shí 绿 cuī qiū shuāng    
rén gǎn gǎn yǒu shuí zǎo   zhàng rén xún zhēn guī xiāng xiāng zhái zài zhǐ shān   shì huí huán chéng    
xiān fān chūn   jiàn táo huā mǎn liú shuǐ nián gōng chéng quē zuì   huàn cháng é yōng míng yuè    
zhào kāi sān shí liù dòng tiān   shù yáo huā pān zhé zhàng rén zhī yāng   jīn wǎng qīn zài táng    
shēn nán wàng wèi néng dào   gěng gěng cùn xīn mèng zhǎng