武夷山

宋代 林泉生
千山来武夷,势若群龙趋。峥嵘入霄汉,一一飞跃如。 石城开楼台,神仙之所居。高岩挂钟鼓,幽壑藏舟车。 一水九曲折,烟霞共萦纡。昂昂大王峰,回顾双玉姝。 变态千万状,迥与人境殊。我行入幽深,凉云袭衣裾。 王事有程期,未能尽崎岖。瞻望不忍去,为之少踌躇。 青鸾竟何在,落日啼猩鼯。鬼工凿灵嶂,想在天地初。 不知百粤前,谁其宅此都。魏王何代人,髑髅至今枯。 精神在青天,此物蝉蜕馀。还丹九转就,身外复有躯。 鸡犬舐丹鼎,尚能游太虚。虹桥宴曾孙,何不与之俱。 迩来二千年,谁使恩义疏。驼羹不见遗,无人荐乾鱼。 空馀炼丹鼎,寒烟覆青芜。当时烧白石,黄金满洪炉。 黄金果何用,亦为仙所需。安期不可见,此事知有无。 吾将搴束茅,来依紫阳庐。青鳞既可钓,枸杞亦可蔬。 遨游青山间,心朗气亦舒。时从二三老,野服歌唐虞。 神仙果有之,必就贤人呼。长生如可求,吾当受其书。
qiān shān lái   shì ruò qún lóng zhēng róng xiāo hàn   fēi yuè
shí chéng kāi lóu tái   shén xiān zhī suǒ gāo yán guà zhōng   yōu cáng zhōu chē
shuǐ jiǔ zhé   yān xiá gòng yíng áng áng dài wáng fēng   huí shuāng shū
biàn tài qiān wàn zhuàng   jiǒng rén jìng shū xíng yōu shēn   liáng yún
wáng shì yǒu chéng   wèi néng jǐn zhān wàng rěn   wèi zhī shǎo chóu chú
qīng luán jìng zài   luò xīng guǐ gōng záo líng zhàng   xiǎng zài tiān chū
zhī bǎi yuè qián   shuí zhái dōu wèi wáng dài rén   lóu zhì jīn
jīng shén zài qīng tiān   chán tuì huán dān jiǔ zhuàn jiù   shēn wài yǒu
quǎn shì dān dǐng   shàng néng yóu tài hóng qiáo yàn zēng sūn   zhī
ěr lái èr qiān nián   shuí shǐ 使 ēn shū tuó gēng jiàn   rén jiàn qián
kōng liàn dān dǐng   hán yān qīng dāng shí shāo bái shí   huáng jīn mǎn hóng
huáng jīn guǒ yòng   wèi xiān suǒ ān jiàn   shì zhī yǒu
jiāng qiān shù máo   lái yáng qīng lín diào   gǒu shū
áo yóu qīng shān jiān   xīn lǎng shū shí cóng èr sān lǎo   táng
shén xiān guǒ yǒu zhī   jiù xián rén cháng shēng qiú   dāng shòu shū