吴音子

宋代 晁端礼
细想当初事,又非是、取次相知。一年来、觑著尚迟。疑□时、敢共些儿。似恁秤停期克了,便一成望不相离。却何期、恩情陡变,中路分飞。 都缘我自心肠软,润就得、转转娇痴。如今未中再偎随。选不甚,且从待他疏狂心性,足变堆垛,更吃禁持。管取你回心,却有投奔人时。
xiǎng dāng chū shì   yòu fēi shì xiāng zhī nián lái zhù shàng chí   shí gǎn gòng xiē ér shì nèn chēng tíng le   biàn 便 chéng wàng xiāng què ēn qíng dǒu biàn   zhōng fēn fēi
dōu yuán xīn cháng ruǎn   rùn jiù zhuǎn zhuǎn jiāo chī jīn wèi zhōng zài wēi suí xuǎn shèn   qiě cóng dài shū kuáng xīn xìng   biàn duī duǒ   gèng chī jìn chí guǎn huí xīn   què yǒu tóu bèn rén shí