乌夜啼引

唐代 张籍
秦乌啼哑哑,夜啼长安吏人家。吏人得罪囚在狱, 倾家卖产将自赎。少妇起听夜啼乌,知是官家有赦书。 下床心喜不重寐,未明上堂贺舅姑。少妇语啼乌, 汝啼慎勿虚。借汝庭树作高巢,年年不令伤尔雏。
qín   cháng ān rén jiā rén zuì qiú zài  
qīng jiā mài chǎn jiāng shú shào tīng   zhī shì guān jiā yǒu shè shū
xià chuáng xīn zhòng mèi   wèi míng shàng táng jiù shào  
shèn jiè tíng shù zuò gāo cháo   nián nián lìng shāng ěr chú