乌夜啼 留别赵粹文

宋代 蔡松年
一段江山秀气,风流故国王孙。三年不惯冰天雪,白璧借春温。 宦路常难聚首,别期先已销魂。与君两鬓犹青在,梅竹老夷门。
duàn jiāng shān xiù qi   fēng liú guó wáng sūn sān nián guàn bīng tiān xuě   bái jiè chūn wēn
huàn cháng nán shǒu   bié xiān xiāo hún jūn liǎng bìn yóu qīng zài   méi zhú lǎo mén