乌夜啼

元代 马臻
乌夜啼,朝啼东方白,夜啼林影黑。关河万里天雨霜,月冷夜长眠不得。 乌夜啼,怜尔巢中黄口时。哺腥吞腐羽毛长,母子日日长追随。 一旦离群自成偶,相呼相唤期相守。故雄零落不复知,留得孤雌住衰柳。 柳条萧飒难栖身,梦惊三月杨花春。载飞载止情莫伸,欲去不去愁杀人。 不知挟弹谁家子,暴物伤生苦如此。哀音散入江湖间,老屋破窗灯欲死。 乌夜啼,君岂知。
  cháo dōng fāng bái   lín yǐng hēi guān wàn tiān shuāng yuè   lěng cháng mián    
  lián ěr cháo zhōng huáng kǒu shí xīng tūn máo zhǎng   zhǎng zhuī suí    
dàn qún chéng ǒu   xiāng xiāng huàn xiāng shǒu xióng líng luò zhī liú   zhù shuāi liǔ    
liǔ tiáo xiāo nán shēn   mèng jīng sān yuè yáng huā chūn zài fēi zài zhǐ qíng shēn   chóu shā rén    
zhī xié dàn shuí jiā   bào shāng shēng āi yīn sàn jiāng jiān lǎo   chuāng dēng    
  jūn zhī