乌夜啼

宋代 权无染
洗尽铅华污,玉颜自发轻红。无言雪月黄昏后,别是个丰容。 骨瘦难禁消瘦,香寒不并芳秾。与君高却看花眼,红紫谩春风。
jǐn qiān huá   yán qīng hóng yán xuě yuè huáng hūn hòu bié   shì fēng róng    
shòu nán jìn xiāo shòu   xiāng hán bìng fāng nóng jūn gāo què kān huā yǎn hóng   mán chūn fēng