乌夜啼

宋代 周文璞
何人弹阮咸,故故轻手摘。 弹作乌夜啼,此意我所恻。 南朝有帝子,作牧号侯伯。 着身疑嫌间,生意日逼仄。 爱妾闻啼声,改镇颁竹册。 或云长安吏,性命在顷刻。 小妇闻啼声,赦令敷大泽。 身虽不肖甚,幼小着苍帻。 再转作县佐,欲塞父祖责。 濡墨决疑讼,行朱慰冤魄。 群凶见之怒,极意便刳磔。 首沮隶阳桥,公议亦已格。 痛掠及库胥,指作盗钱贼。 胥既窘椎凿,手堕面愈黑。 书款自诬伏,身竟遭刻画。 酷毒一如斯,谁谓彼无策。 谤书入外台,遂坐使者劾。 牵连入冶城,五载穷惨礉。 陈词叫穹旻,哀恸人叵测。 若无磊落者,谁肯为昭白。 翻思受祸时,何但铩羽翮。 愁冤传里巷,泣涕到臧获。 嫠母偕妻孥,惘惘望秋色。 岂料今日下,置酒设豚拍。 听此哀丝鸣,但呼说不得。 月明客已去,庭宇鸣哑哑。 世人见慈乌,唾笑满阡陌。 谁知事乘除,祸去反为福。 苍苍上林枝,当去作谢客。
rén dàn ruǎn xián   qīng shǒu zhāi  
dàn zuò   suǒ  
nán cháo yǒu   zuò hào hòu  
zhe shēn xián jiān   shēng  
ài qiè wén shēng   gǎi zhèn bān zhú  
huò yún cháng ān   xìng mìng zài qǐng  
xiǎo wén shēng   shè lìng  
shēn suī xiào shén   yòu xiǎo zhe cāng  
zài zhuǎn zuò xiàn zuǒ   sāi  
jué sòng   xíng zhū wèi yuān  
qún xiōng jiàn zhī   biàn 便 zhé  
shǒu yáng qiáo   gōng  
tòng lüè   zhǐ zuò dào qián zéi  
jiǒng zhuī záo   shǒu duò miàn hēi  
shū kuǎn   shēn jìng zāo huà  
  shuí wèi  
bàng shū wài tái   suì zuò shǐ 使 zhě  
qiān lián chéng   zài qióng cǎn  
chén jiào qióng mín   āi tòng rén  
ruò lěi luò zhě   shuí kěn wèi zhāo bái  
fān shòu huò shí   dàn shā  
chóu yuān chuán xiàng   dào zāng huò  
xié   wǎng wǎng wàng qiū  
liào jīn xià   zhì jiǔ shè tún pāi  
tīng āi míng   dàn shuō  
yuè míng   tíng míng  
shì rén jiàn   tuò xiào mǎn qiān  
shéi zhī shì chéng chú   huò fǎn wèi  
cāng cāng shàng lín zhī   dāng zuò xiè