乌夜啼

宋代 许棐
丈人屋侵云,乌爱丈人屋。涂人亦爱乌,乌声喜相续。 屋底间蛾眉,环坐理丝竹。丝竹无新腔,写汝声为曲。 丈人一赏音,瓦砾弃珠玉。移噪邻翁家,闻者皆唾逐。
zhàng rén qīn yún   ài zhàng rén rén ài   shēng xiāng    
jiān é méi   huán zuò zhú zhú xīn qiāng xiě   shēng wèi    
zhàng rén shǎng yīn   zhū zào lín wēng jiā wén   zhě jiē tuò zhú